Saturday, February 24, 2018
Wednesday, November 8, 2017
Nắm Xôi – Nhớ Chị
Nắm Xôi – Nhớ Chị
Chị ơi, trời sắp
Đông rồi đó chị
Buổi sáng này,
vài hạt nhỏ mưa rơi
Tách café trên
tay em không đủ ấm
Nhìn cảnh vật mà
em nhớ chị lắm chị ơi!
Nước mắt cứ nhỏ
nhỏ hoài từng giọt
Giọt ngắn dài..em
không muốn khóc chị ơi
Trái tim em đau,
cứ se sắt từng hồi
Sao như vậy, sao
em nhớ chị hoài không ngớt
Cầm nắm xôi trên
tay mà nghẹn ngào không nuốt
Chị ngày xưa cứ
ép mải em ăn
Những gì ngon, chị
dành để cho em
Ngay cả những gì
em chê và không thích
Nắm xôi này ôi em
nhớ chị
Đau điếng lòng
em, chị hỡi chị ơi
Chỉ một chút, mà
sao em không thấy
Cho chị vừa lòng,
em nuốt vội nghẹn ngào…
Em nhờ quá làm
sao đây chị hỡi
Ngày còn dài em sẽ
sống ra sao
Nước mắt cứ dội
ngược vào tim em che dâú
Nuốt nỗi buồn,
đâu hoài được chị ơi!
Nhật Thụy Vi
Nhớ Chị
11/8/2017
Norman
Monday, September 4, 2017
Vu Lan 2017
what is Vu lan? please see link in English
Vu Lan 2017
Mẹ yêu mến
Vu lan, con nhớ Mẹ!
Năm này con lại nhớ thêm hai người chị thân yêu của con đã về với
Mẹ. Con nói sẽ không khóc nữa vì hai mắt
con đau và trái tim con nhức nhối. Con
không tìm được lý lẽ thích đáng nào hơn là con khóc hoài vì tội nghiệp cho chính mình, vì sự hụt hẩng, thiếu
thốn Mẹ, Chị bên cạnh nâng niu, săn sóc con. Tội nghiệp cho cái mồ côi của con! Có phải
vì vậy mà hồ nước mắt con luôn đầy tràn vì tủi thân mỗi lần nhớ Mẹ? Con
nhớ và thương Mẹ lắm – nhưng lẽ ra với tình yêu Mẹ, con nên cảm thấy ấm áp và
vui sống vì Mẹ đã suốt đời thương yêu
con bằng trái tim nồng nàn . Lòng bao dung của Mẹ ấp ủ, bao trùm tim con để con được nhìn đời sống bằng
đôi mắt dịu dàng và khoan dung qua ánh sáng tâm linh đẹp đẻ của Mẹ.
Con không khóc nữa, con lau nước mắt đây Mẹ! Bên
ngoài những tia nắng chiều ấm áp,
loang lổ trên khoảng sân yên tịch, con thấy lòng bình an hơn, con nghĩ đến Mẹ, đến chi, và nghĩ mối tình mẫu tữ, huyết nhục thật huyền diệu…nó nối liền
tâm tư và cảm xúc trong từng mạch máu của con, ngày này qua năm nọ, liên lục và đầy đặn…Cái
cảm giác yêu thương và được yêu thật là kỳ diệu Mẹ ạ. Con cảm ơn Mẹ, Cha, cảm ơn Anh, Chị đã thương
yêu con. Con sẽ giử lấy ánh sáng đó mà đi tiếp trên đường đời bằng trái tim
nhân ái mà Mẹ, Cha đã ban cho
con.
Nhật Thụy Vi
Mùa Vu Lan 2017
Mẹ ơi, Chút niềm
vui dâng Mẹ!
Mẹ ơi ,
Giây phút mà tim
con giao hòa cùng trời đất
Chứa chan vui vì
ánh nắng cuối ngày
Hay khi nghe giọt
mưa tí tách bên ngoài
Trên lá trúc, ướt
cánh chim non, đứng đợi
Vui như ánh mắt
hiền của thỏ con thơ dai
Trên cỏ non, xanh
mướt dưới chân con
Là khi đó, Mẹ
trong tim con bát ngát
Mẹ trong Hồn
con, thênh thang giữa đồng hoa tươi mát
Mẹ mênh mang
trong tiếng gió trên ngàn
Hồn vui này, Mẹ
ơi, Mẹ có biết
Là trái tim Mẹ
tha thiết cho con
Là linh hồn, là
biểu tượng yêu thương
Là tình yêu Mẹ,
yêu người, ẩn vào tim con bất diệt!
Nhật Thụy Vi
Norman May 15
2017
Monday, August 7, 2017
Sunday, August 6, 2017
Chị Đừng Buông Tay Em
Chị Đừng Buông Tay Em
Chị ơi, đừng
buông tay em
Đừng đi vào bóng
tối một mình!
Hãy dừng lại hỡi bóng đen và vực thẳm
Đứng lấn vào vùng
ánh sáng tinh nguyên!
Hãy đứng lại những
cơn đau dữ dội
Xé làn da, nghiền
hơi thở thóp thoi
Hai tay ngươi chớ
chắn giử làn hơi
Đừng bóp nát mạch
tim còn sinh động
Cho người ta yêu thêm
làn hơi mỏng
Để một lần hồng lại
cánh môi ngoan
Cho màu xanh rọi
sáng nét hồn nhiên
Trong ánh mắt, nỗi
thiết tha trìu mến
Hãy dừng lại, cơn
bệnh tàn cuồng vội
Ta van xin, ta nước
mắt rụa ràng
Trên gối này, ta
cầu khẩn gian nan
Hãy buông bỏ gọng
kềm sự chết
Đêm từng đêm, mộng
ta dài, ác nghiệt
Cứ lạc loài, tìm
không được lối ra
Biển mênh mông,
buồn, bờ bến lạ xa
Mà tay người ta
yêu đã không còn để níu
Ngày qua ngày, mộng
ngày cũng dữ
Ta ngồi nhìn,
lòng thảng thốt rụng rời
Mỗi phút giây
nhìn người hớp tìm hơi
Cổ ta nghẹn như
ai đang bóp nghẹt
Tay nắm niu, mấy
ngón tay rời rạc
Lạnh lẽo trào lên
từng mảnh thịt da
Sức sống ta sao
không chuyền được qua
Và Trái tim vô dụng,
đừng kêu gào thống
thiết!
Hơi thở này,
nghiêng gần, người hãy nhận
Chút hồn ta, xin
níu giử cho người
Ánh sáng này, le
lói, sắp tàn phai
Trong mắt lệ, chỉ
tuôn tràn thống khổ
Chử nhảy múa giữa bao giòng nước mắt
Hồn lênh đênh, hồn
bải hoải vô tri
Thơ không thơ, chỉ
những giọt sầu bi
Ràng rụa chảy từng
giòng trên giấy trắng
Hơi thoi thóp đầu
hàng cho số kiếp
Đã vươn tay dài
thần chết vô tâm
Rụng rời lòng, hồn
ta cũng chết căm
Cơn đau cũng dìm
ta trong tuyệt cùng bóng tối
Đừng buông tay,
chị ơi, đừng buông tay từ chối
Hãy để trong tay
em, từng ngón nhỏ còn rung
Này tay em, chị
hãy nắm lấy cùng
Đừng ngược lối, đừng
bước vào bóng tối
Xin chị đừng bước
vào bóng tối - Một mình!
Mẹ Ơi, Niềm Vui Dâng Mẹ
Mẹ Ơi, Niềm Vui Dâng Mẹ
Mẹ ơi ,
Giây Phút mà tim
con giao hòa cùng trời đất
Chứa chan vui vì
ánh nắng cuối ngày
Hay nghe giọt mưa
rơi tí tách bên ngoài
Trên lá trúc, ướt
cánh chim non đứng đợi
Vui như ánh mắt của
thỏ con thơ dai
Trên cỏ non, xanh
mướt dưới chân con
Là khi đó, Mẹ
trong tim con bát ngát
Và khi Hồn con
thênh thang giữa đồng hoa tươi mát
Hồn mênh mang như
gió thổi trên ngàn
Hồn vui này, Mẹ
ơi, Mẹ có biết
Là trái tim Mẹ để
lại cho con
Là linh hồn, là
biểu tượng yêu thương
Là tình yêu trong
lòng người ẩn vào tim con bất diệt!
Nhật Thụy Vi
Norman May 15
2017
Sunday, July 13, 2014
Thương Anh
Thương
Anh
Đời khốn khỗ bao năm anh nặng
gánh
Chí kiêu hùng một thuở dấu vào
tâm
Thương mẹ già, lo đàn con
nheo nhóc
Có bao giờ anh nhỏ lệ thương
tâm?
Quẫn quanh theo vườn sau sân
trước
Gầm thét sâu trong tâm thức một
mình
Một đời trai anh vùi trong rượu
đắng
Dấu trong đêm niềm ai oán lặng
thinh
Từng miếng cơm cho mẹ già anh
đút
Nhẹ bàn tay lau mắt mẹ lệ nhoà
Em ngồi trông mà lòng đau như
cắt
Thương anh đời bão dạt trùng
xa
Xếp thân đó một góc vườn thửa
ruộng
Anh biết gì? ngơ ngác một nhà nông
Tuổi trẻ xưa cởi sóng vượt ngàn
trùng
Một thuở nhỏ anh chí hùng
lang bạc
Anh xếp lại những son vàng mộng
ước
Đời hắt hiu lo từng bửa cơm
thừa
Bao khốn khỗ vùi thân anh sâu
hút
Dẫm lên đời bẽ nát mộng anh xưa
Anh câm lặng dang lưng che gió bão
Đời gây lên trùm phủ một trời
mơ
Anh nhẫn nhục nhìn dòng đời áo
não
Ôm mẹ một tay, một gánh nặng
con thơ
Em ở xa vô tình hay bất nghĩa
Để bơ vơ anh chịu đựng một mình
Làm sao hỏi bao lần em không
nghĩ
Khi bao lời đỗ xuống miệt
khinh anh
Anh vẫn sống rực trong vùng bóng
tối
Nghĩa ơn đời anh mang cả trên
vai
Đời khắc khe cố dìm anh xuống
mãi
Anh ung dung vẫn rộng lượng với
đời.
Nghĩ đến anh và trong tình yêu
Mẹ
Subscribe to:
Posts (Atom)




