Sunday, August 6, 2017

Chị Đừng Buông Tay Em





Chị Đừng Buông Tay Em

Chị ơi, đừng buông tay em
Đừng đi vào bóng tối một mình!
Hãy dừng lại hỡi  bóng đen và vực thẳm
Đứng lấn vào vùng ánh sáng tinh nguyên!

Hãy đứng lại những cơn đau dữ dội
Xé làn da, nghiền hơi thở thóp thoi
Hai tay ngươi chớ chắn giử làn hơi
Đừng bóp nát mạch tim còn sinh động

Cho người ta yêu thêm làn hơi mỏng
Để một lần hồng lại cánh môi ngoan
Cho màu xanh rọi sáng nét hồn nhiên
Trong ánh mắt, nỗi thiết tha trìu mến

Hãy dừng lại, cơn bệnh tàn cuồng vội
Ta van xin, ta nước mắt rụa ràng
Trên gối này, ta cầu khẩn gian nan
Hãy buông bỏ gọng kềm sự chết

Đêm từng đêm, mộng ta dài, ác nghiệt
Cứ lạc loài, tìm không được lối ra
Biển mênh mông, buồn, bờ bến lạ xa
Mà tay người ta yêu đã không còn để níu

Ngày qua ngày, mộng ngày cũng dữ
Ta ngồi nhìn, lòng thảng thốt rụng rời
Mỗi phút giây nhìn người hớp tìm hơi
Cổ ta nghẹn như ai đang bóp nghẹt

Tay nắm niu, mấy ngón tay rời rạc
Lạnh lẽo trào lên từng mảnh thịt da
Sức sống ta sao không chuyền được qua
Và Trái tim vô dụng,
đừng kêu gào thống thiết!

Hơi thở này, nghiêng gần, người hãy nhận
Chút hồn ta, xin níu giử cho người
Ánh sáng này, le lói, sắp tàn phai
Trong mắt lệ, chỉ tuôn tràn thống khổ

Chử nhảy múa gia bao giòng nước mắt
Hồn lênh đênh, hồn bi hoi vô tri
Thơ không thơ, chỉ những giọt sầu bi
Ràng rụa chảy từng giòng trên giấy trắng

Hơi thoi thóp đầu hàng cho số kiếp
Đã vươn tay dài thần chết vô tâm
Rụng rời lòng, hồn ta cũng chết căm
Cơn đau cũng dìm ta trong tuyệt cùng bóng tối

Đừng buông tay, chị ơi, đừng buông tay từ chối
Hãy để trong tay em, từng ngón nhỏ còn rung
Này tay em, chị hãy nắm lấy cùng
Đừng ngược lối, đừng bước vào bóng tối

Xin chị đừng bước vào bóng tối - Một mình!

Mẹ Ơi, Niềm Vui Dâng Mẹ




Mẹ Ơi, Niềm Vui Dâng Mẹ

Mẹ ơi ,
Giây Phút mà tim con giao hòa cùng trời đất
Chứa chan vui vì ánh nắng cuối ngày
Hay nghe giọt mưa rơi tí tách bên ngoài
Trên lá trúc, ướt cánh chim non đứng đợi
Vui như ánh mắt của  thỏ con thơ dai
Trên cỏ non, xanh mướt dưới chân con
Là khi đó, Mẹ trong tim con bát ngát
Và khi Hồn con thênh thang giữa đồng hoa tươi mát
Hồn mênh mang như gió thổi trên ngàn
Hồn vui này, Mẹ ơi, Mẹ có biết
Là trái tim Mẹ để lại cho con
Là linh hồn, là biểu tượng yêu thương
Là tình yêu trong lòng người ẩn vào tim con bất diệt!
Nhật Thụy Vi

Norman May 15 2017

Sunday, July 13, 2014

Thương Anh

Thương Anh


Đời khốn khỗ bao năm anh nặng gánh
Chí kiêu hùng một thuở dấu vào tâm
Thương mẹ già, lo đàn con nheo nhóc
Có bao giờ anh nhỏ lệ thương tâm?

Quẫn quanh theo vườn sau sân trước
Gầm thét sâu trong tâm thức một mình
Một đời trai anh vùi trong rượu đắng
Dấu trong đêm niềm ai oán lặng thinh

Từng miếng cơm cho mẹ già anh đút
Nhẹ bàn tay lau mắt mẹ lệ nhoà
Em ngồi trông mà lòng đau như cắt
Thương anh đời bão dạt trùng xa

Xếp thân đó một góc vườn thửa ruộng
Anh biết gì?  ngơ ngác một nhà nông
Tuổi trẻ xưa cởi sóng vượt ngàn trùng
Một thuở nhỏ anh chí hùng lang bạc

Anh xếp lại những son vàng mộng ước
Đời hắt hiu lo từng bửa cơm thừa
Bao khốn khỗ vùi thân anh sâu hút
Dẫm lên đời bẽ nát mộng anh xưa

Anh câm lặng  dang lưng che gió bão
Đời gây lên trùm phủ một trời mơ
Anh nhẫn nhục nhìn dòng đời áo não
Ôm mẹ một tay, một gánh nặng con thơ

Em ở xa vô tình hay bất nghĩa
Để bơ vơ anh chịu đựng một mình
Làm sao hỏi bao lần em không nghĩ
Khi bao lời đỗ xuống miệt khinh anh

Anh vẫn sống rực trong vùng bóng tối
Nghĩa ơn đời anh mang cả trên vai
Đời khắc khe cố dìm anh xuống mãi
Anh ung dung vẫn rộng lượng với đời.

Nghĩ đến anh và trong tình yêu Mẹ

Norman 2/17/2006

Sunday, May 18, 2014

Niềm Đau Đóng Băng

Niềm Đau Đóng Băng

Em chợt hiểu
Lòng còn nổi sóng vì mất mẹ
Những giọt nước mắt còn ứ đọng trong tim
chưa kịp chảy xuống
Cơn bệnh ngặt ngèo của anh
Chắn mất khoảng trống mà
hồn em để dành riêng cho mẹ
Em không tròn câu khóc mẹ
Nước mắt bồng bềnh ở trong
hồn không chảy nữa
Niềm đau đóng băng
Tim cũng lạnh lùng im bặt
Em không hiểu tại sao
Trong lòng bùng lên nỗi uất ức
Em không hiểu tại sao
Lòng em lại giá băng
mà đau buốt
Em chưa được khóc mẹ
Em chưa được tuôn trào
chưa được để lòng trôi theo
làn sóng ưu phiền bập bùng trong tim
Anh đã chắn lối
Vì cơn bệnh của anh
Anh đã cướp mất
một phần hồn của em
mà em đễ dành cho mẹ
Em giận anh
và oán ghét
cơn bệnh của anh
Từ đây
em sẽ không còn khóc nữa
cho mẹ
hay cho anh!

6/26/06
ngày về lễ 100 ngày cho mẹ

và cơn bệnh của anh Biên

Nỗi Đau Còn Đó

Nỗi Đau Còn Đó

Thoắt lòng không dám nghĩ sâu
Một vùng dĩ vãng đượm mầu nhớ thương
Mẹ ơi! Mẹ hỡi tình vương
Sao đau còn mãi theo tình trường xa
Bao lần nhớ mẹ lệ nhoà
Bao lần úp mặt khóc oà trong chăn


8/2006

Mẹ là Tất Cả

Mẹ là Tất Cả

Lòng run con ngừng ngập
Nắn nót chữ yêu thương
Làm sao cho vừa được
Từng đêm lặng miên trường

Con viết bài thương mẹ
Sao giòng mực nhạt phai
Sao lòng con cạn quá
Mơ hồ cánh vạc bay

Một trăm năm đền đáp
Không đũ một ngày tròn
Tình mẹ cao chất ngất
Con vụng về lo toan

Làm sao con viết được
Những đêm thâu mẹ nằm
Trọc trằn mẹ thao thức
Ngậm từng giọt thương tâm

Chắt chiu đàn con nhỏ
Đôi cánh mẹ chở che
Phơi trần mình sương gió
Dấu buồn trong đêm khuya

Làm sao con hiểu được
Những dày dan trong đời
Sâu kín  trong lòng mẹ
Những bức rức không rời

Có bao giờ con hỏi
Chia cho con nỗi buồn
Có bao giờ con nhận
Dùm mẹ nỗi sầu tuôn

Mẹ dạy con nắn nót
Từng chữ nghĩa chử ân
Mẹ lo con ấm lạnh
Đời gió sương phong trần

Mẹ cho cả cuộc đời
Từng đứa con một cõi
Một khung trời riêng tư
Me tròn ôm tất cã
Vào khối tình bao la

Mẹ quên con đã lớn
Mẹ cười khi con vui
Mẹ trông lo thấp thỏm
Khi đời sống vập vùi

Từng miếng ăn mẹ nhớ
Từng giấc ngũ mẹ chìu
Nâng niu bàn tay nắm
Ấp ủ lòng mẹ yêu

Mẹ sống cả cho con
Ngày chiến tranh dai dẵng
Thăm con tận rừng sâu
Bao dập dồn cay đắng

Rồi ngày tàn binh đao
Con thơ lạc một đứa
Mẹ mong chờ hăt hiu
Mõi mòn trông lần lửa

Nuốt vào lòng lệ ứa
Trái tim mềm cơn đau
Ôm tác tan sầu muộn
Khóc thầm những đêm thâu

Bao nhiêu tình thâm đó
Mẹ rạt rào cho con
Đứa theo đời xây mộng
Đứa khổ tình mông lung

Đứa tình yêu quá lớn
Khi tim còn quá non
Vấp bao nhiêu sầu muộn
Lở dở mấy đoạn đường

Mẹ âm thầm theo con
Như bóng dày tàng rậm
Chở che đời u-ần
Chở che đời phong sương

Rồi trong bầy con nhỏ
Đứa tách rời đi xa
Đứa thì không còn nữa
Lòng mẹ buồn xót xa


Những đêm dài mẹ nhớ
Những đêm dài mẹ thương
Quẫn quanh bên đời mẹ
Ẫn dấu niềm bi thương

Bên kia đời của mẹ
Có ai buồn hỏi han
Mảnh đời đau như xé
Mồ côi  tuổi còn non

Bên kia đời của mẹ
Bỏ vội miền quê hương
Mồ cha chưa xanh cỏ
Lạc bước nào tha phương

Bên kia đời của mẹ
Những ràng buộc vấn vương
Những làng quê xóm cũ
Những xa xót đoạn trường
Mẹ riêng mình ấp ủ
Mẹ riêng mình nhớ thương

Mẹ gom hết đời mình
Nuôi con bằng tình thương
Bằng bến bờ đức hạnh
Bằng hy sinh vô vàn
Ngã riêng hay thiên định
Mẹ trao đời cho con

Làm sao con viết được
Chữ yêu thương ngọc ngà
Luân lưu trong giòng máu
Chan hoà mẹ nuôi con

Làm sao con gom được
Bao niềm vui trong đời
Để đem về tặng mẹ
Những nụ cười thật tươi

Làm sao con xoá được
Khoãng đời buồn hắt hiu
Đâu đó trong lòng mẹ
Ẩn chìm nổi cô liêu

 Bài thơ này con viết
Trang trãi chút lòng son
Tình mẹ hiền tha thiết
Chử hiếu con chưa tròn!


Viết cho Mẹ của anh Chương với tấm lòng
mến yêu 


Norman 2/2006